Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

Công dân Việt Nam thứ 90 triệu và chuyện Đại tướng làm Trưởng Ban

(Bài đã in trên locliec.blogspot.com vào ngày 5/11/2013)
Bốn ngày trước đây, vào lúc 2h45 phút ngày 1/11, bé gái Nguyễn Thị Thùy Dung trở thành công dân nhí thứ 90 triệu của nước Việt Nam.
Con số 90 triệu này nói lên nhiều điều, nhìn từ kết quả tổng điều tra dân số toàn quốc lần thứ 2 vào năm 1989 với dự báo Việt Nam sẽ cán mốc dân số 90 triệu người vào năm 2002 và sẽ đạt 105 triệu năm 2010.
Điều đó lại càng đặc biệt có ý nghĩa, khi trước đó đúng một ngày (30/10) dân số thế giới chính thức bước qua ngưỡng 7 tỷ người với bé gái Danica May Camacho chào đời tại Philippines, một sự kiện mà nhiều quan chức có trách nhiệm cho rằng chẳng đáng để vui mừng.
Bộ trưởng Y tế Ấn Độ Ghulam Nabi Azad nói rằng, sự ra đời của đứa trẻ thứ 7 tỉ “đã mang tới những lo lắng lớn lao. Chúng ta chỉ nên ăn mừng khi dân số toàn cầu ổn định”.
Tổng thư ký LHQ phát biểu : “Đứa trẻ thứ 7 tỉ sẽ bước vào thế giới của những mâu thuẫn… Thế giới có rất nhiều thực phẩm, nhưng vẫn có khoảng 1 tỉ người phải lên giường với chiếc bụng đói vào mỗi tối. Nhiều người tận hưởng cuộc sống sung túc, xa hoa, nhưng còn rất đông những người khác đang vật lộn với cái nghèo…Tất cả những gì bạn muốn cho bản thân, hãy nhân nó với con số 7 tỉ”.
Từ 1961, Việt Nam đã là một trong những quốc gia đầu tiên ở châu Á triển khai chương trình dân số. Ngày 26/12/1961 Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký ban hành Quyết định số 216-CP về việc sinh đẻ có hướng dẫn, ngày này nay được lấy là ngày Dân số Việt Nam. Thủ tướng Phạm Văn Đồng trực tiếp là Trưởng Ban chỉ đạo hướng dẫn sinh đẻ có kế hoạch; Bộ trưởng Bộ Y tế và Chủ nhiệm bảo vệ bà mẹ và trẻ em Trung ương là Phó Ban chỉ đạo
Cho đến trước 11/4/ 1984, Thủ tướng Phạm Văn Đồng vẫn là Trưởng ban chỉ đạo về công tác này, chỉ đến khi Quyết định 58-HĐBT ban hành thì mới có một cơ quan chuyên trách là Ủy ban Quốc gia Dân số và Sinh đẻ kế hoạch do Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Võ Nguyên Giáp làm Chủ tịch, với các thành viên khoảng 10 bộ trưởng hoặc thứ trưởng (xem ảnh).
Từ năm 1987 đến 1992, cơ quan này được đổi tên là Ủy ban Quốc gia DS-KHHGĐ do Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Võ Văn Kiệt làm Chủ tịch Ủy ban.
Như vậy, có thể thấy rằng, với tầm quan trọng của sự nghiệp dân số, như Đại tướng từng nói: “Dân số là một vấn đề chiến lược của quốc gia”, cho đến thời điểm 1992, Đảng và Nhà nước đã cử 3 nhà lãnh đạo kiệt xuất chỉ đạo, chứ không phải mình tướng Giáp, chưa kể đến khoảng hai chục thành viên hàm bộ trưởng, thứ trưởng làm phó và thành viên.
Về chuyện này, ông Dương Trung Quốc cũng đã từng hỏi và Đại tướng đã trả lời rất đơn giản: “Kế hoạch hóa gia đình cũng như vấn đề dân số là rất quan trọng với cả toàn thế giới chứ không riêng mình. Nhiều nước thủ tướng phụ trách việc này. Hồi đó, Thủ tướng Phạm Văn Đồng bận nhiều việc nên vừa là phân công vừa là nhờ cậy tôi đảm nhận. Mà đã là nhiệm vụ thì nhiệm vụ nào cũng vượt qua như truyền thống của bộ đội cụ Hồ”.
Ông Vũ Mão, khi đó là Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh cũng cho biết:  “Phó Chủ tịch tham dự rất đều các cuộc họp của Ủy ban Dân số, ông cũng dành nhiều thời gian làm việc với các Tiểu ban rất tỉ mỉ và chu tất”.
Từ đây trở xuống là vài hình ảnh chép từ nhà bác Khoằm (http://fddinh.blogspot.com/)



 

Sau Đi Tướng thì ai đng đu U ban Quc gia dân s và sinh đ có kế hoch?




Tài liệu do bạn Linh Nguyn cung cấp.

Bổ sung 1 - 09:01 - 17/10/2013:
http://my.opera.com/community/users/avatar.pl/73945902

Xem cái hình này thì thấy rằng ai làm về dân số cũng đáng hoan nghênh. VN vừa phải chiến tranh, vừa phải lo cho hàng chục triệu cái miệng ăn. Từ nghèo đói sang đủ ăn, mặc ấm rồi có dư để xuất khẩu gạo thì đó là một điều không thể phủ nhận

Chẳng những vậy khâm phục ở Đại tướng là cho dù Đảng và Nhà Nước có phân công nhiệm vụ nào đi nữa thì cũng làm tốt, làm tròn trách nhiệm. Không hề kêu ca, than vãn, hay nản chí. Đó mới là người cộng sản chân chính luôn luôn được nhân dân kính trọng, yêu mến. 
Còn dưới đây là 2 mẩu chuyện vui vui, để nhớ lại thời đó:
Chuyện thứ nhất:
Hôm đám tang Đại tướng, chị Tuyết vốn là giám đốc một Công ty tư nhân rủ tôi: Chiều nay có đi viếng Đại tướng tại Hội trường Thống Nhất thì đi với anh em bên này. Tôi trả lời đùa, tưởng chỉ tôi mới đi viếng chứ chị cũng đi viếng nữa sao?.
Chị trả lời, tôi không quan tâm nhiều đến việc của Đại tướng, nhưng tôi biết ơn ông vì, hồi tôi sinh thằng cu này, (chị chỉ thằng Quang, nay là Phó Giám đốc) nhờ ông mà tôi được nghỉ đẻ 6 tháng. Thằng này sinh ngày 25/12/1984, sau đúng một ngày ông ký quyết định. Chị bảo trước đó sinh con chỉ được nghỉ 1 tháng.
Chuyện thứ hai, của bác Giao (http://giaovn.blogspot.com/)  cũng chép lại từ nhà Khoằm:
“... Vào năm 1986, một nhóm học sinh chuyên (trong đó có tôi) đã được cử đến chào và tặng hoa cho Đại tướng cùng phu nhân Đặng Bích Hà. Tôi lúc ấy gọi Đại tướng là "Bác" nhưng lại gọi phu nhân là "Cô" (thực ra, nếu đúng, phải gọi là "Ông" và "Bà"). Bác lúc ấy về địa phương, với tư cách, đúng thực là Trưởng Ban Sinh đẻ có kế hoach thật. Ở địa phương lúc đó họ trình trọng giới thiệu đúng như vậy. Bác được đón tiếp ở nhà khách của Tỉnh ủy, vào buổi tối, và sáng hôm sau thì đi tuyến tỉnh tuyến huyện để thị sát tình hình. Lúc khác, khi thực sự cần thiết và thuận tiện, tôi sẽ trình ảnh chụp và các loại tư liệu của buổi tối hôm ấy. Ở thời điểm đó, công việc Sinh đẻ có kế hoạch được phát động rất rầm rộ như là một quyết sách để công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Các nơi hưởng ứng lắm, đến mức, lúc ấy, tôi còn học theo mấy bác đàn anh đàn chú đàn bác của mình, viết được một cái truyện ngăn ngắn về đề tài Sinh đẻ có kế hoạch ! Bây giờ, nghĩ lại, phát ngượng, bởi lúc đó, "chưa ráo máu đầu", làm gì biết đến chuyện Sinh đẻ, mà cũng bàn chuyện Kế hoạch".

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

Vụ 11/9: Nếu bạn không thể ngậm miệng, chúng tôi sẵn sàng giúp bạn!


"Phim tài liệu Farenheit 9/11 của Michael Moore, mặc dù bôi xấu chính quyền Mỹ nhưng vẫn được chiếu công khai, càng chứng tỏ nước Mỹ có tự do dân chủ, người dân Mỹ hoàn toàn có quyền nói lên tiếng nói của mình mà ko bị trù dập bắt bớ...". Đó là lời của một độc giả "yêu nước Mỹ" khi tôi bắt đầu loạt bài về vụ 11/9.
Để đem đến cho các vị độc giả "ái Mỹ" kiểu này một góc nhìn khác về "tự do dân chủ" của Mỹ quốc thì chẳng hề thiếu ví dụ, nhưng để phù hợp và cũng để đóng lại chủ đề 11/9, tôi sẽ điểm qua một số vụ điển hình về "quyền nói lên tiếng nói của mình mà ko bị trù dập bắt bớ" trong sự kiện này. Mong rằng các bạn "ái Mỹ" không vì việc chính phủ Mỹ tạm thời đóng cửa, cắt lương "rận chủ viên" mà thôi bênh vực cho chủ nhé! Tất nhiên, những chuyện tôi kể dưới đây chưa hề được chính phủ Mỹ thừa nhận hay một tòa án nào ra lệnh điều tra nên các bạn có thể cho rằng đó chỉ là "sự tình cờ", cũng như việc anh chàng Lee Harvey Oswald "đơn thương độc mã" vãi cả mớ đạn vào đầu tổng thống Kennedy để rồi chỉ 2 ngày sau khi bị bắt, anh ta lại "tình cờ" bị gã Jack Ruby nào đó tặng cho vài viên kẹo đồng ngay trong trụ sở cảnh sát, điều khiến cả hệ thống tư pháp Mỹ thở phào vì nghi phạm duy nhất đã chết! Nước Mỹ vĩ đại nên có nhiều "chuyện trùng hợp ngẫu nhiên" là điều bình thường mà! Còn tin hay không tin rằng đó là một phần sự thật của một âm mưu khủng khiếp trong vô vàn âm mưu của chính trường Mỹ thì là tùy vào cách suy nghĩ của các bạn!

Này thì không đe dọa...



Chỉ một tuần sau sự kiện 11/9 xảy ra, lãnh đạo, phóng viên của các cơ quan báo chí, truyền thông của Mỹ như ABC News, CBS News, NBC News, the New York Post, và American Media Inc. đã được nhận những "món quà đặc biệt" giống nhau: những lá thư chứa một thứ bột màu trắng, sau này được xác định là chất độc gây bệnh than (anthrax), một thứ được tạo ra từ các phòng nghiên cứu của quân đội Mỹ. Tất nhiên với sự thính nhạy của nghề sục sạo khắp các ngóc ngách của xã hội, những người nhận "quà" này, dù chưa trực tiếp đụng tay vào "món quà" cũng hoàn toàn thấu hiểu được thông điệp của người gửi. Chỉ đáng tiếc cho 22 người vốn vô can trong sự việc lại "ngẫu nhiên" trở thành "ví dụ minh họa" cho sức mạnh của cái thông điệp đã khiến cho giới truyền thông Mỹ phải ngoan ngoãn múa phụ họa theo những "kết quả điều tra" của chính phủ.
Ngay buổi chiều ngày 11 tháng 9, Dan Rather, nhà báo kỳ cựu của CBS News đã "lỡ mồm" nói rằng sự sụp đổ của WTC7 trông giống như những đoạn phim phá hủy có kiểm soát mà chúng ta đã thấy rất nhiều trên truyền hình: "Amazing, incredible, pick your word. For the third time today, it's reminiscent of those pictures we've all seen too much on television before, where a building was deliberately destroyed by well placed dynamite to knock it down."
Ngay sau đó, "món quà đặc biệt" này lại phát huy hiệu quả của nó khi bắt 2 vị thượng nghị sỹ, Chủ tịch ủy ban tư pháp thượng viện Mỹ Patrick Leahy và lãnh đạo phe đa số thượng viện Tom Daschle, phải cúi đầu chấp thuận thông qua cái gọi là "Đạo luật yêu nước" (Patriot Act), cho phép chính phủ Mỹ theo dõi, nghe lén công dân,...

Này thì không trù dập...


Steven Earl Jones - Giáo sư vật lý của ĐH Brigham Young: Ngày 22/09/2005, giáo sư Steven E. Jones công bố các nghiên cứu của mình về sự sụp đổ của tòa tháp đôi cùng WTC7 tại trường đại học Brigham Young, trong đó khẳng định các công trình này đã sụp đổ có kiểm soát và các bằng chứng về nanothermite, loại chất nổ quân sự cực mạnh trong đống đổ nát. Một năm sau đó, ông "được" trường chủ quản tiễn về hưu non với chức danh "giáo sư danh dự". Không từ bỏ, Jones đã cùng James H. Fetzer sáng lập tổ chức Scholars for 9/11 Truth (Những nhà nghiên cứu về sự thật ngày 11/9), rồi sau đó tách ra làm một tổ chức mới Scholars for 9/11 Truth & Justice (Những nhà nghiên cứu về sự thật và công lý cho ngày 11/9).

William Bergman - Chuyên gia kinh tế của FED: Đúng, FED - Federal Reserve (Cục dự trữ liên bang Mỹ)! Vị chuyên gia kinh tế kỳ cựu với thâm niên 14 năm làm việc cho ngân hàng FED tại Chicago này đã được tưởng thưởng bằng một quyết định sa thải (2004) vì "công lao" phát hiện ra sự dịch chuyển bất thường của dòng tiền của FED trước thời điểm 11/9/2001. Theo đó, lượng tiền dịch chuyển trong tháng 07-08/2001 tăng khoảng 5 tỷ USD so với mức trung bình 5 năm trước đó.

Kurt Sonnenfeld - Nhà quay phim của FEMA (Cơ quan quản lý tình trạng khẩn cấp liên bang): Ông này là một trong bốn nhà quay phim của FEMA được phép vào quay phim - chụp ảnh tại khu vực Ground Zero. Ông tuyên bố những thước phim quay được sẽ là bằng chứng cho thấy chính phủ Mỹ đã biết trước cuộc tấn công. Chỉ 3 tháng sau vụ 11/9, Ngày 1/1/2002, Sonnenfeld bị bắt với cáo buộc liên quan đến cái chết của bà vợ cũ (bị bắn vào đầu - "tình cờ"?). Do không đủ chứng cớ, ông được tạm thả và bỏ sang Arghentina sống từ năm 2003. Năm 2009, ông xuất bản cuốn “El Perseguido” (Người bị hành hạ), trong đó ông đã kể lại cơn ác mộng liên miên mà nhà cầm quyền Mỹ đã gây ra cho mình chỉ vì ông đã chụp được những bức ảnh và quay được những cuộn băng video tại Ground Zero gây trở ngại cho việc nhà cầm quyền Mỹ bẻ cong, bóp méo sự thật. Hiện chính quyền Mỹ đang tìm cách dẫn độ ông về Mỹ để, theo Sonnenfeld là loại trừ một nhân chứng của vụ tấn công 11/9.

Aymeric Chauprade - Giáo sư tiến sỹ khoa học chính trị của Cao đẳng quốc phòng (IDC) tại Pháp: Ông này đã bị bộ quốc phòng Pháp sa thải vì cái "tội" đưa ra những câu hỏi "linh tinh" về sự thật ngày 11/9 tại Mỹ! Trong lời giới thiệu một cuốn sách của mình (năm 2009), ông đã cáo buộc sự kiện này là một "âm mưu của Mỹ - Israel". Bộ trưởng quốc phòng Pháp Hervé Morin đã quyết định sa thải Aymeric với lý do "đam mê thuyết âm mưu vụ 11/9"! Trong chuyện này thì chẳng có chứng cớ là chính phủ Mỹ đã tác động với chính phủ Pháp để "ra tay" hay chính phủ Pháp tự cảm thấy nhột vì cũng là kẻ "có tật giật mình" nhưng cũng xin kể vào đây để các bạn "thích tự do" hiểu rằng tự do trong xã hội không đồng nghĩa với "tự do trong rừng".

Này thì tự do, dân chủ ...


1. Barry Jennings - nhân chứng quan trọng vụ sụp đổ WTC7
Barry Jennings là một viên chức quản lý nhà ở của thành phố New York. Sáng ngày 11/9, ngay sau vụ tấn công vào tòa tháp đôi, Jennings cùng một người tên Hess đã tới Trung tâm chỉ huy thành phố ở tầng 23, tòa nhà WTC7, và phát hiện nó đã được bỏ trống. Khi quay xuống tầng 6 thì xảy ra các vụ nổ, khiến cầu thang bên dưới bị bít kín. Hai người trèo qua đống đổ nát lên tầng 8 và tại đây, Jennings báo cáo rằng nghe thấy hàng loạt tiếng nổ lớn phía dưới. Sau đó những người lính cứu hỏa đã đưa 2 người thoát khỏi WTC7.
Jennings đã nhiều lần khẳng định rằng ông nghe thấy rõ ràng nhiều tiếng nổ trong tòa nhà WTC7 và chứng kiến ​​thiệt hại không phải do hỏa hoạ. Ông thách thức các báo cáo chính thức về vụ 11/9. Tiếc rằng, Jennings đã chẳng bao giờ còn có cơ hội để tranh cãi với chính phủ Mỹ bởi chỉ vài ngày trước khi bản báo cáo của Viện tiêu chuẩn và công nghệ quốc gia (NIST) được công bố, ông được thông báo là đã chết sau vài ngày nằm trong bệnh viện vì lý do nào đó mà cho đến giờ vẫn được định nghĩa là "chưa rõ nguyên nhân"!

2. Beverly Eckert - Lãnh đạo tổ chức các gia đình nạn nhân 11/9

Beverly Eckert có chồng là Sean Rooney, một nạn
Beverly Eckert
Beverly Eckert
nhân của vụ 11/9. Bà đã tích cực hoạt động đấu tranh cho quyền lợi của gia đình các nạn nhân trong vụ 11/9 cũng như kêu gọi các cuộc điều tra mới về sự kiện này. Bà nói: "Nếu chúng ta không có câu trả lời cho những gì đã xảy ra, sẽ có những lần tiếp theo. Và khi đó thay vì 3000 người chết, sẽ là 10.000. Khi đó quốc hội sẽ làm gì? Vì vậy, tôi nói với Quốc hội, các tập đoàn và bất cứ ai âm mưu làm lệch hướng sự chú ý của mọi người vào sự sai lầm của chính phủ và các cá nhân rằng: cuộc sống của chồng tôi là vô giá, và tôi sẽ không để cái chết của ông ấy là vô nghĩa . Sự im lặng của tôi không thể mua được.".


Tháng 02/2009, Beverly Eckert gặp Obama tại Nhà Trắng đề thảo luận về vấn đề tù nhân tại Guantanamo và các vấn đề khác. Chưa đầy một tuần sau đó, bà được thông báo là đã chết trong một vụ tai nạn máy bay của hãng hàng không Colgan cùng 49 người khác!


3. Kenneth Johannemann - Nhân chứng vụ sập tòa tháp đôi

Kenneth Johanneman là một người gác cổng của tòa tháp đôi và làm việc tại đó trong ngày tòa tháp này bị tấn công. Anh đã cứu sống được một người đàn ông trong vụ này. Trả lời phỏng vấn sau vụ 11/9, cả Johanneman và William Rodriguez, một người gác cổng khác - người cuối cùng còn sống rời khỏi tòa tháp Bắc Tower khi nó sụp đổ, đều khẳng định họ nghe thấy tiếng nổ lớn trong tầng hầm của Tháp Bắc ngay trước và sau khi bị máy bay đâm vào.

Ngày 31 tháng Tám 2008, Kenneth Johannemann tự tử bằng cách bắn vào đầu. Thư tuyệt mệnh của ông Johannemann nói rằng ông đã chán nản sau khi bị đuổi ra khỏi nơi ở của mình. Gia đình Johanneman cho biết kể từ ngày 11/9, ông đã thay đổi, trở nên suy sụp và bắt đầu uống rất nhiều. Trước khi qua đời, Johannemann thường xuyên kể lại câu chuyện của mình trước đám đông công chúng.

4. Michael H. Doran - Luật sư của các nạn nhân vụ 11/9
Michael H. Doran là một luật sư ở Buffalo, New York, người tình nguyện giúp đỡ các nạn nhân của vụ 11/9 đòi quyền lợi và các khoản bồi thường. Ngày 28/04/2009, chiếc máy bay một động cơ do ông điều khiển đã lao xuống ngoại ô Cleveland.

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

11/9: "Bom tấn" của HollyBush



 Khi viết bài "Cháy nhà" WTC, "mặt chuột" lấp ló, tôi biết thế nào cũng có các "nhà yêu nước Mỹ" phản bác kịch liệt, và sự thật đúng là như thế. Nhưng đó đâu phải là những điều tôi tự nghĩ ra để "bôi xấu nước Mỹ vì ganh tị" mà là chính những người dân Mỹ, vì thấy "thối quá" nên đã tự tìm hiểu và vạch mặt chính phủ của họ đấy chứ! Tôi thì không cho rằng những người này là "rận chủ" của nước Mỹ vì chắc chắn họ chẳng cần lu loa, đơm điều đặt chuyện, xuyên tạc,.. đủ thứ nhằm bôi nhọ chính quyền, đất nước mình hòng rước về thứ "dân chủ nửa mùa" được ngoại quốc chào hàng. Đơn giản vì đó là thứ họ đang thừa mứa mà!

Vậy thì, các vị "rận chủ Việt yêu nước Mỹ", các ngài "nhân sỹ trí thức" tài cao tót vời, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, ngâm cứu ca trù mà phán chuyện "hột nhưn",.. hãy giúp chính phủ Mỹ "anh hùng mã thượng, tài năng đức độ" giải đáp những nghi vấn chính đáng của nhân dân Mỹ đang bị làm lơ 12 năm nay nhé. Làm được điều đó, chắc chắn các vị không cần nhọc công mất sức "mần cách mạng" tại Việt Nam nữa mà sẽ được trải thảm đỏ mời sang chính quốc tận hưởng không khí "dân chủ" như hằng mơ ước. Quý vị nên làm nhanh lên kẻo những chứng cớ bất khả phản bác dưới đây như những cây kim đang chờ đợi cơ hội để đâm thủng cái bọc chứa đầy âm mưu đen tối mà những kẻ thủ ác đang cố che đậy.

I. Sự sụp đổ của tòa tháp đôi.

1. Cấu trúc tòa tháp đôi

Tòa tháp đôi (WTC1 & WTC2) là 2 tòa nhà 110 tầng thuộc quần thể kiến trúc gồm 7 tòa nhà, có tên Trung tâm thương mại thế giới (World Trade Center), được kiến trúc sư người Mỹ gốc Nhật Minoru Yamasaki thiết kế, xây dựng từ 1966 đến 4/1973 và đã từng giữ danh hiệu tòa nhà cao nhất thế giới trong vòng 1 năm. Tòa nhà được áp dụng phương pháp xây dựng tiên tiến bấy giờ bằng vật liệu nhẹ và cấu trúc module nhằm cắt giảm chi phí và thời gian thi công.

Tháp đôi WTC như là hai cây cột cắm vào lòng đất 21m trên một tiết diện hình vuông cạnh 64m, cao 411m trên mặt đất. Trọng lượng của mỗi cây cột này khoảng 500,000 tấn. Thực ra trọng lượng bản thân không phải là tải trọng chính mà tòa tháp phải chịu mà là lực đẩy ngang do gió. Nằm bên bờ Đại Tây Dương, vùng New York phải hứng chịu những cơn bão lớn với tốc độ gió lên đến 225km/g. Do đó các tòa nhà ở đây có sức chịu đựng gấp hai lần các tòa nhà ở các vùng động đất. Riêng WTC chịu được áp lực gió lên đến 200kg/m2 tương đương với một lực 5,000 tấn tác động từ một phía vào tòa nhà. Hai tòa tháp có cấu trúc dạng ống gồm 244 cột thép vuông 360mm bao quanh một lõi có tiết diện 27m x 40m. Lõi này cũng có bộ khung là kết cấu thép được thiết kế để chịu tải trọng của tòa nhà. Các cột bao liên kết với lõi bằng các dầm thép cao 800mm. Trên các dầm thép này là sàn bê tông của các tầng lầu. Tòa tháp cũng được thiết kế cho va chạm của máy bay boeing 707-320B, tương tự như máy bay Boeing 767-200R đã đâm vào nó ngày 11/9/2001.

2. Diễn biến sự sụp đổ của tòa tháp

8:46:40 sáng giờ địa phương ngày 11/9/2001, chiếc máy bay mang số hiệu 11 của American Airlines đâm xuyên toà phía bắc của Tháp Đôi thuộc Trung tâm thương mại thế giới. Đến 9:03:11 sáng giờ địa phương, chuyến bay 175 của hãng hàng không United Airlines đâm vào toà Tháp Nam, được truyền hình trực tiếp bởi các máy quay trước đó đang hướng ống kính về phía Tháp Bắc. 9h59: Toà tháp phía nam của Tháp Đôi sụp đổ. Vào lúc 10h28, tức là 102 phút kể từ khi toà tháp phía bắc của Tháp Đôi bị tấn công, toà nhà cao hơn 100 tầng đã sụp đổ hoàn toàn, gần 30 phút sau toà tháp phía nam.

3. Các nghi vấn về sự sụp đổ của tòa tháp

Ngay từ khi vừa xảy ra sự kiện 11/9, dù đang trong lúc bối rối và thiếu thông tin, đã có không ít nghi ngờ của người dân Mỹ về sự sụp đổ của tòa tháp đôi. Một trong số đó là email của một người kỹ sư tên David Rostcheck gửi cho diễn đàn tại Topica.com, trong đó có đoạn: "Điều thực sự kinh khủng là - những chiếc máy bay để làm gì? Nếu bạn muốn phá hủy một tòa nhà, phải chăng sự hào nhoáng là điều cần thể hiện?". Thật ra cũng chẳng cần phải là nhà khoa học, kỹ sư xây dựng - kiến trúc để không thể tin được việc một tòa nhà có thiết kế chịu đựng gấp 2 lần các tòa nhà ở khu vực động đất, chỉ trong hơn một tiếng đồng hồ đã biến thành đống xà bần và đám bụi khổng lồ chỉ vì bị một chiếc máy bay có khối lượng chưa bằng 1/1000 nó khoét một cái lỗ phía trên đỉnh.
Kết luận điều tra của Viện Tiêu chuẩn và Công nghệ quốc gia (National Institute of Standards and Technology - NIST) khẳng định 2 chiếc máy đâm trúng WTC đã phá hủy nghiêm trọng hệ thống cột trụ và vô hiệu hóa hệ thống chống cháy. Gần 38.000 lít nhiên liệu máy bay đã đổ tràn ra nhiều tầng nhà, châm ngòi cho các đám cháy bùng phát. Nhiệt độ lên đến 1.000 độ C làm các tầng lầu võng xuống và uốn cong các cột trụ vòng ngoài, gây ra những âm thanh như “tiếng nổ”. Khi các tầng nhà đổ sập xuống, sức nặng khủng khiếp đã tống gạch đá văng ra khỏi các cửa sổ bên dưới.

Nếu nhìn vào hình ảnh ngọn lửa đỏ khổng lồ bao chùm 1 phần tòa tháp, hẳn không ít người đồng cảm với kết luận này của NIST. Tuy nhiên, cần biết rằng ngọn lửa lớn đó không có nghĩa là nhiệt độ của nó cũng lớn tương ứng. Ngọn lửa trong sự kiện này là lửa cháy khuếch tán có nghĩa là nhiên liệu và ôxy không được hòa trộn trước khi cháy mà xăng bắn vào không khí và bắt lửa khi đạt gần đến tỷ lệ có thể phát cháy. Đây là ngọn lửa cho nhiệt độ thấp nhất trong các loại phản ứng cháy, bởi khi cháy ngoài nhiệt lượng làm nóng các phân tử carbonic và nước ra ngọn lửa còn phải truyền nhiệt lượng cho các phân tử nitơ trong không khí và cho các phân tử xăng không bị cháy. Và ngọn lửa lớn bao chùm phía ngoài tháp là do "đám mây" nhiên liệu của máy bay văng ra từ vụ va chạm, không trực tiếp tạo nhiệt nhiều cho kết cấu của tháp. Trong không gian rộng lớn của tòa tháp, lượng xăng lớn sẽ bị phân tán đi khắp nơi, nên thực chất thời gian để cháy hết rất nhanh. Đó là chưa kể trong kết cấu thép khổng lồ đó, nhiệt lượng sẽ được tản ra chứ không tập trung được. Do đó, những đám cháy còn lại chủ yếu là cháy các vật liệu văn phòng, mà theo các nghiên cứu trước đó chỉ ra là không quá 400°C - 500°C. Nhưng mỉa mai thay, nhiệt độ này thậm chí còn lớn hơn nhiệt độ của đám cháy xăng tỏa ra. Trang web http://911research.wtc7.net đã cất công làm một bài toán công phu để chứng minh rằng, trong điều kiện cháy hoàn hảo, không thất thoát nhiệt ra ngoài, thời gian đủ để sàn và bê tông cốt thép hấp thụ toàn bộ nhiệt thì 3.500 gallons nhiên liệu máy bay không thể tự nâng nhiệt độ khu vực này lên quá 275°C(!). Một dẫn chứng khác là người ta đã ghi nhận các cuộc nói chuyện điện đài của những người lính cứu hỏa đã leo đến những tầng nơi máy bay đâm vào, và họ chịu được nhiệt độ cháy của đám cháy ở những nơi đó ngay trước khi tòa nhà sụp đổ.
Chiếc xe bồn còn nguyên vẹn trong "vụ cháy 1000°C tại Hà Nội 6/2013.
Ngoài ra còn rất nhiều nghi vấn không có lời giải thích thỏa đáng chung quanh việc sụp đổ của tòa tháp này như:
✈ Thời gian sụp đổ của tòa tháp diễn tra trong vòng 10 - 12 giây, với gia tốc gần như là rơi tự do. Điều này chỉ có thể xảy ra trong các vụ nổ có kiểm soát.
✈ Nano-thermite một loại thuốc nổ quân sự rất mịn dựa trên phản ứng nhiệt nhôm 2Al + Fe2O3 = Al203 + 2Fe sinh ra nhiệt độ làm nóng chảy sắt thép được tìm ra trong bụi của ngày 11 tháng 9.
✈ Nếu nói rằng nhiệt độ vụ cháy tại chỗ bị đâm làm thép bị biến dạng thì chắc chắn sự biến dạng đó ko thể đồng đều trên mọi tiết diện của tháp, đặc biệt là trong trường hợp tháp WTC2, bị máy bay đâm xiên vào 1 góc. Như vậy làm sao các tòa tháp có thể sụp đổ theo một quỹ đạo gọn gàng thẳng tắp đến vậy được?
✈ Làm cách nào mà một vụ cháy và sụp đổ có thể tán bê tông thành bụi trải dài hàng kilomet ra các khu vực chung quanh?
Các trụ nhà bị cắt vát như trong các vụ nổ kiểm soát!
✈ Giải thích thế nào về việc các cột thép của WTC bị cắt vát ngọt ngào, điều thường xảy ra trong các vụ nổ phá buiding có kiểm soát.
✈ Những chiếc máy bay nổ tung và cháy với nhiệt độ "chảy cả thép" nhưng lạ kỳ thay, người ta vẫn tìm thấy được cuốn hộ chiếu vẹn nguyên của kẻ "khủng bố" trong khi những chiếc hộp đen mình đồng da sắt thì mất tăm mất tích (!). Chưa hết, mới đây ông Mike Springman, cựu lãnh đạo văn phòng cấp thị thực của Mỹ tại Jeddah, Saudi Arabia đã công khai cáo buộc chính CIA đã cấp thị thực cho các tên khủng bố này.
Hộ chiếu của Satam al-Suqami được người nào đó nhặt được trên đường Vesey gần tòa tháp đôi.
✈ Để thay đổi không khí, mời các bạn "thực nghiệm" về một trường hợp máy bay đâm tòa nhà khác. Ngày 6/12/2005, chiếc máy bay vận tải quân sự hạng nặng, bốn động cơ C-130 của Iran đã đâm vào một tòa chung cư 10 tầng ngay tại Tehran, làm thiệt mạng 116 người. Chiếc máy bay C-130 này nhỏ hơn chiếc Boeing 757 một chút nhưng nếu so sánh tỷ lệ kích thước - khối lượng giữa nó và tòa nhà với giữa cái Boeing và tòa tháp thì rõ ràng là chênh lệch rất lớn. Đó là chưa kể sẽ thật hài hước nếu so sánh chất lượng của cái chung cư cũ kỹ ấy với tòa tháp chọc trời - niềm tự hào của nước Mỹ. Ấy vậy mà không hề có chuyện tòa nhà nhỏ bé kia bị sụp đổ hay bị "tán" thành bụi!